RSS
Lá thu rơi đón người trở lại

Lá úa trải vàng trên lối cũ lang thang.

Mưa chẳng rơi sao lòng buồn trống trải

Mắt nhạt nhòa tìm lại những ngày xưa…..

Ngày ấy, chúng em vô tư quá đỗi, nghĩ đến ngày ra trường vào đại học là trong lòng cứ nôn nao và tự vẽ ra bao chuỗi ngày tuyệt vời phiá trước, có lẽ điều làm chúng em tiếc nuối duy nhất lúc bấy giờ là sẽ không còn gặp được nhau và cũng có lẽ chưa bao giờ em nghĩ đến trường lớp và… thầy cô! Một chút suy nghĩ vụng về lúc bấy giờ , trường là một tổ ấm nhưng tổ ấm này hằng năm lại có biết bao nhiêu người con mới và em rồi sẽ bị lãng quên cũng như em rồi cũng sẽ lãng quên tất cả chỉ vì… thời gian cứ mãi trôi…

Ngày tháng đi qua, em cứ ngày ngày đi về trên con đường đó, ngồi trên chiếc bàn đó và…học, vui buồn và đôi khi còn có những giọt nước mắt, em cứ vô tâm trải qua tất cả, đâu biết được rằng một ngày không xa nào đó, trong những ngày mà em đang mong đợi, em sẽ mãi nhớ về những ngày mà bây giờ mình đang cố gắn qua mau.

Nhớ lắm những khi vào lớp, chúng em cứ nghịch ngợm mong sao thầy cô đừng đến, đôi khi còn có những điều ước thật là ngu ngốc dại khờ, để bây giờ em chỉ mong sao những điều ước đó sẽ không bao giờ xảy ra và không bao giờ được lập lại…

Giờ em đang bước trên con đường mà em mong muốn nhưng sao bước chân em cứ khập khễnh trên đường, em thắc mắc tại sao con đướng này không bằng phẳng như con đường lúc trước, có phải vì em không còn là một cô bé nữa hay tại vì… ở đây không còn có thầy cô!?! Giờ em phải đối diện với bao điều mà em quên vẽ ra trong bức tranh ngày trước, em không chạy trốn, nhưng chỉ mong sao những lúc vui buồn em sẽ tìm gặp đâu đó quanh mình một ánh mắt thân quen, ánh mắt từng buổn khi chúng em “nổi loạn” và cũng từng vui cười khi em chạy vội vào báo tin mình thi đậu…

Một chiều cuối thu em đã về lại trường, giờ sao bước chân em như xa lạ, về đây em chỉ mong tìm lại những kỷ niệm vì sợ rằng màu thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Ngồi một mình trong sân trừơng vắng vẻ những ngày xưa cứ hiện về thầy cô và các bạn và … nhưng rồi em lại gặp cô, vui hay buồn sao em lặng lẽ nhìn cô từ xa và cố gắn ngăn những dòng nước mắt mà không biết tại sao mình lại khóc. Rồi cô cũng thấy em, em cuối đầu chào cô và cũng để giấu đi hai hàng nước mắt chẳng nghe lời, cô mỉm cười nhìn đứa học trò mà đối với cô mãi là cô bé.. Em thầm nói trong nước mắt: như thế với em đã đủ rồi, cô ơi!…


Đánh giá cho bài viết

Bài viết mã số 674 đã được: 8.7/10 điểm (192 Đánh giá)

Bài viết liên quan Bài viết ngẫu nhiên
Tâm sự 20/11: chuyện một người thầy
Dù thầy không phải là cha - Truyện ngắn tri ân ngày 20-11
Bạn tôi trường cũ - Thơ tri ân ngày 20-11
Xã luận: Chút tản mạn cho ngày 20-11
Nhớ - Thơ tri ân ngày 20-112
Ngẫm - Thơ tri ân ngày 20-112
Thầy giáo là ông tiên - Thơ tri ân ngày 20-11
Nhớ trường xưa - Thơ tri ân ngày 20-11
Kỷ niệm về cô - Tri ân ngày 20-11
Thầy ơi! Em vẫn nhớ! Bài viết tri ân ngày 20-11
Dàn ý suy nghĩ về bệnh vô...
Thuyết minh về cây tre
Tả cây tre 2
Soạn bài Vợ Nhặt của Kim ...
Thuyết minh về Hoa hồng
Soạn bài thơ Cảm hoài của...
Cảm nghĩ về người thân củ...
Soạn bài Thu điếu (câu cá...
Thuyết minh về cây bút bi...
Soạn bài Việt Bắc của Tố ...

_________________________________________
Bài Viết được đăng bởi :
Vui lòng ghi rõ nguồn bài viết khi sử dụng thông tin từ bài viết này.
Nguồn bài viết : VanMauVN.Net - http://vanmauvn.net
Nếu bài viết hay và có ý nghĩa, để lại cho mình vài lời nhắn bạn nhé .
Và copy để gửi cho bạn bè cùng xem

ghjm yhuj @2012/10/06 18:02
coolcryoklovelovequestionpigfearbadsweatshysleepysmileunhappyzanhamarnehshuaiokcrycoolbad
nhanlop73 @2012/02/18 18:30 Email Homepage
ga vai~thumbdownsweatsleepyhamarnehpukekillokbadfearcryquestionstupid
nhanlop73 @2012/02/18 18:30 Email Homepage
chua thay bai nao do te the naythumbdownsleepyhamarnehfearbad[emot]unhappy
n @2012/02/18 18:27 Email Homepage
sleepysleepysleepysleepysleepysleepysleepysleepysleepysleepyn
ngoc thao @2012/02/16 15:50 Email Homepage
cool minh nhge hay lam cam on ban da viet cho minh nhung bai van den the day dung la the gioi cua phong vien nhi9 chung to minh tu gioi thieu minh la phuoc lap phong viet va la nguoi dan chuong trinh  thyangk you
llllllllldjjhdalove
hay @2011/12/09 21:12 Email Homepage
killkillkillkillkillkillkillkillkillkilllovelovelovelovelovelove
thienthan_pigirl @2011/11/21 19:20
zanzanzanzanzanzanzanzanzanzanzanzanzanzanzanzan
ĐỖ VĂN DANH @2011/11/18 21:17 Email
HỒI KÝ

    Mới ngày nào đó thôi chúng tôi ra trường từ Vĩnh Long về một vùng đất xa xôi, hẻo lánh gương mặt non chạch của tuổi 21 nhiệt quyết, tự tin và đầy sức sống.
      Nơi chúng tôi về nhận công tác tại vùng quê nghèo khó, trường lớp ộp ẹp, nền cát bủn gió bay đầy bụi cát trên cả tập vở, mặt mũi thầy trò. Bàn ghế ngồi của học sinh chỉ đóng tạm bợ bằng những cây chà là, cây tầm vong. Thế mà bù đắp đắp lại cho chúng tôi là những gương mặt trông chờ cái chữ từ thầy cô giáo, cái trìu mến thân thương của học sinh đã làm cho chúng tôi quên đi cái cực khổ đó.
      Những ngày ấy ba, bốn tháng trời chúng tôi mới nhận được đồng lương, để có được cái ăn chúng tôi phải mượn gạo trong dân hình như khắp xóm. Thời đó người dân rất yêu quí giáo viên phương xa, có con cá, con cua, mớ rau họ cũng bảo con em đến biếu thầy cô. Thời bao cấp mà cả hai, ba tháng ròng rã chúng tôi mới nhận được nhu yếu phẩm một lần, nếu không có tình yêu mến đó bản thân tôi không bám trụ cho đến ngày hôm nay. Để chứng kiến sự đổ thay nhanh chóng ở vùng đất nghèo khó này.
     Vậy mà thời gian đó trong những đồng nghiệp của tôi không chịu nổi sự khổ cực, họ đã bỏ nhiệm sở ra đi tìm cuộc sống và nghề nghiệp khác.
     Thắm thoát mà đã 28 lần đón ngày nhà giáo Việt Nam trên quê hương này. Bây giờ tóc không còn đen ánh như ngày nào, tóc đã ngã màu, người thì hoa râm, người thì bạc trắng.
       Nhân ngày 20/11 năm nay tôi gửi lời tri ân đến những đồng nghiệp cũ, người đã chuyển về quê vẫn đứng trên bụt giảng, người làm công việc khác, người nghĩ hưu và tôi cũng thấp ba nén nhang cho những thầy cô đã vĩnh viễn ra đi về nơi cực lạc. Khi nghe bài viết này của tôi báo lại những đổi mới trên mãnh đất mà mỗi người chúng ta từng gắn bó và mong đợi ngày này.
       Đường xá mà chúng ta từng đi bộ hàng chục cây số không còn động cát bủn, trời nắng nóng rát bàn chân, đèn điện đã về đến tận thôn ấp, không còn cảnh đèn dầu leo loét, gió thổi qua tắt lịm khi đang soạn bài cho ngày mai. Trường lớp khang trang, vách tường, nền lót gạch men bóng loáng, bàn ghế học sinh đúng quy cách, cái cảnh mà đầu năm học tụi mình đi xin cây, xin từng tấm lá về sửa lại trường lớp không còn nữa.
       Tốp học trò ngày trước của tụi mình, giờ có em mang quân hàm cấp tá, giám đốc công ty, trưởng phó đầu ngành, lại có em hiện giờ đã là xếp của tôi nữa đó.
       Đều mà chính tôi và các bạn trông chờ, chính các em hãy nổ lực nhiều hơn nữa đóng góp sức mình làm giàu đẹp quê hương, làm tốt công tác giáo dục, làm sao trên mãnh đất này không có em nào thất học, tạo điều kiện tốt hơn nữa để khỏi phụ lòng những thầy cô đã bám lấy khó khăn, khổ cực để đem cái chữ cho các em ngày hôm nay.
        Ngày nhà giáo Việt Nam năm nay cho tôi thay mặt học sinh của trường tiểu Long Hữu B Huyện Duyên Hải, tỉnh Trà Vinh. Kính chúc quý thầy cô dồi dào sức, hạnh phúc, thành đạt và luôn tri ân những thầy cô đã mất.

                                     Người viết
                                  Đỗ Văn Danh
                      Phòng Giáo dục – Đào tạo Duyên Hải
tui @2011/11/16 18:40
grinhamarnehstupidsleepypigfearangerunhappythumbdown
dghg @2011/11/14 19:06
envypigangerbadcoolcryoklovekillgrinfearenvypigpukequestionshockshuaistupidhamarnehzansmileunhappysweatshythumbdown
Phân trang 1/2 Trang đầu 1 2 Trang sau Trang cuối
Viết nhận xét
Tên gọi [Đăng ký]
Mật khẩu - Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web
Email
Mở HTML Mở UBB Mở hình vui Ẩn giấu Hãy nhớ
               
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot