RSS
Trong đời mỗi người, ai ai cũng mong muốn tìm cho mình một điểm tựa. Đó là gia đình, cha mẹ. Tuy nhiên những ai đã bước qua tuổi học trò "nhất quỷ nhì ma" với những kỉ niệm vô cùng đáng nhớ: là sân trường, hàng ghế đá, bục giảng ... thầy cô và bè bạn. Nơi ấy có một điểm tựa thật bình yên, nơi ấy những con thuyền đã cập bến rồi đi. Nhưng thầy cô - những người lái đò vẫn miệt mài theo năm tháng, trở đầy tình thương và tri thức cho cuộc đời.
Đúng vậy, tôi đã đi trên rất nhiều con thuyền để đến bến đỗ cuối cùng. Và tôi cũng đã được đi trên con thuyền trở đầy tình iêu và học vấn của thầy Tuấn - thầy giáo dạy văn của tôi.
Tôi vẫn còn nhớ như in ngày đầu tiên thầy bước vào lớp tôi. Cả lớp đang ngồi im lặng học bài thì Hoàng reo ầm lên:
- Các bạn ơi, lớp mình có thành viên mới này !
Cả lớp ngước lên ồ ồ như chợ vỡ. Tôi mạnh dạn đứng lên kéo "bạn mới" vào ngồi chỗ trống bên cạnh tôi. Cả lớp xúm lại hỏi han ầm ĩ."Bạn mới" bắt đầu giới thiệu về bạn thân mình. Cho đến khi giới thiệu đến tuổi và nghề nghiệp thỳ cả lớp tôi ú ớ, mặt đứa nào đứa nấy ngơ ngác như nai. Thầy rời chỗ bước lên bục giảng:
- Thầy là thầy Tuấn. Từ hôm nay thầy sẽ là thầy giáo dạy văn của lớp này.
Thầy khẽ cười một cái. Tôi ngỡ ngàng bởi vẻ ngoài khá trẻ con của thầy. Thầy là thầy giáo mới chăng? Trường tôi đâu có thầy giáo trẻ thế này. Tiết học hôm ấy, thầy chưa dạy bài cho bọn tôi mà nói về những quy định trong học tập của thầy. Tôi nhớ, mấy đứa trong nhóm "Ngũ quỷ" của tôi hồi ấy rất bướng và nghịh ngợm. Vỳ thấy thầy trẻ con nên bọn tôi nghĩ cách chọc thầy. Tiết học sau của thầy Tuấn, tôi và đám bạn kiếm vỏ chuối rải đầy bục giảng chọc tức thầy. Vừa bứơc vào lớp thấy cảnh tượng ấy, đôi mắt thầy mở to, trán nhăn lại. Thầy quay lại nhìn chúng tôi. Bọn tôi vui sướng khi thấy vẻ mặt của thầy, tôi biết chắc là thầy sẽ mắng. Nhưng vui lắm đây khi thầy mắng mà vẫn cứ tức giận vỳ không biết rõ ai làm trò này. Nhưng không, chẳng có tiếng quát mắng nào cả. Thầy từ từ tránh những vỏ chuối rồi đy xuống cuối lớp. Tôi sững người, thầy cầm cây chổi bước lên bục giảng quét dọn hết những thứ rác rưởi ô uế kia đy. Rồi thầy bắt đầu bài giảng một cách say sưa. Càng thấy như vậy, bọn tôi càng muốn bày trò chọc phá để thầy phải chuyển lớp. Hôm thỳ đổ đầy nước lên ghế thầy ngồi, hôm nháy máy thầy trong giờ học, hôm lại ném máy bay giấy khi thầy quay đy,... Không biết hồi đó bọn tôi đã dùng bao nhiêu trò để chọc thầy nhưng thầy luôn xử lí bằng những cách điềm đạm nhất. Tối đã nhầm, thầy không trẻ con mà chính bọn tôi mới là những đứa con nít. Thâỳ chững chạc và hiểu mọi chân lí. Bao nhiêu thầy cô giáo đã từng dạy lớp tôi đều không thể chịu đựng được những trò chọc phá ma quái của nhóm "Ngũ quỷ" nên đều xin chuyển lớp. Bọn tôi đã bị thầy "hạ gục".
Nhóm tôi đành dừng những trò trêu đùa lại. Tôi đã thử chú tâm nghe thầy giảng một lần. Tôi bất ngờ quá! Thầy giảng bài thật hay, giọng thầy trầm và ấm lạ thường. Khuôn mặt "trẻ con" của thầy đã nghiêm nghị hẳn lên. Giờ tôi mới để ý thấy. Tự dưng tôi thấy tội thầy quá. Bất ngờ, cuối buổi học thầy gọi tôi lên. Thầy nhìn tôi trìu mến:
- Em à, cuộc đời con người là bản nhạc lúc thăng lúc trầm. Không có bản nhạc nào là chỉ có những nốt thăng đẹp đẽ, phải có những khoảng lặng sâu lắn thỳ ta mới cảm nhận đựợc cuộc sống này ý nghĩa.
Tôi nhớ mãi câu nói này của thầy và nhớ cả khuôn mặt xấu hổ của tôi lúc đấy nữa. Tôi thấy trách bản thân mình quá.
Từ hôm đó trở đy, tôi rời nhóm "Ngũ quỷ". Lớp cũng đy vào trật tự hơn. Thầy đã làm nên lịch sử của trường tôi. Thầy nhẹ nhàng, không quá khắt khe mà khiến cho lớp tôi thay đổi. Còn những thầy cô hết sức nghiêm khắc lại đành vắt tay xin hàng.
- Cả lớp ơi, thầy Tuấn sắp phải đy rồi.
Tiếng Trung vang lên làm tôi điếng người. Mới có ba tháng thôi, thầy mới ở bên bọn tôi ba tháng thôi mà. Thầy bước vào lớp, gương mặt thoáng buồn:
- Thầy xin lỗi vỳ thầy không thể ở bên các em thật lâu. Thầy cảm ơn vỳ khi dạy các em thầy đã nhận được những món quà thật tuyệt vời.
- Em xin lỗi thầy! - Tôi đứng lên rồi bật khóc ngon lành như một đứa trẻ lạc mẹ.
- Thầy sẽ quay trở lại và thầy mong chờ một em trưởng thành hơn
Thầy khẽ mỉm cười bước đy để lại sau lưng những gương mặt buồn rầu, đôi mắt đỏ hoe. Lớp tôi ngồi lặng suốt tiết ấy.
Đúng, thầy đã nói không sai. Cuộc đời như bản nhạc, không có những khoảng lặng thì sao thấy được ý nghĩa của nó. Tôi sẽ chờ ngày thầy quay lại- để thấy một tôi mới trưởng thành hơn.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Cách viết một bài văn tự sự

*Xây dựng tính cách, tâm lí nhân vật:
- Ngoại hình
- Hành động
- Lời nói : + nội dung lời nói
+ âm sắc
- Lời người kể chuyện:
+ đối thoại , độc thoại
+ Sử dụng các kiểu câu
- Tránh đánh giá trực tiếp hoặc kể quá nhiều về nhân vật, sự việc ( xây dựng nhân vật qua hành động, ngôn ngữ, ngoại hình để nhân vật tự bộc lộ )
- Phần thân bài cần kết hợp với tả.
- Phần kết bài cần kết hợp biểu cảm ( cảm xúc, suy nghĩ về người, về việc )


Đánh giá cho bài viết

Bài viết mã số 605 đã được: 8.4/10 điểm (546 Đánh giá)

Bài viết liên quan Bài viết ngẫu nhiên
Kể lại chuyện Bến Quê của Nguyễn Minh Châu
Kể lại chuyện cổ tích mà em yêu thích
Kể về một lần gặp chú bộ đội
Cảm nhận về nhân vật chị Dậu trong tắt đèn
Kể lại việc gặp lại người thân lâu ngày xa cách
Trong vai cô bé kể lại truyện cô bé bán diêm
Trong vai vợ ông giáo, kể lại một mẩu trong truyện Lão Hạc
Kể về kỷ niệm với con vật nuôi em yêu số 2
Kể lại một kỷ niệm về bạn bè
Cảm nhận về ngôi trườ...
Người thầy năm xưa - Bài ...
Cảm nhận bài thơ 'Độ...
tả hoa huệ
Phân tích nhân vật Mị tác...
Thuyết minh về một danh l...
Thuyết minh về món ăn nem...
Cảm nghĩ về bản sắc văn h...
hay
tả danh lam thắng cảnh (N...

_________________________________________
Bài Viết được đăng bởi :
Vui lòng ghi rõ nguồn bài viết khi sử dụng thông tin từ bài viết này.
Nguồn bài viết : VanMauVN.Net - http://vanmauvn.net
Nếu bài viết hay và có ý nghĩa, để lại cho mình vài lời nhắn bạn nhé .
Và copy để gửi cho bạn bè cùng xem

á đù @2014/02/22 15:57
badcoolcrylovekillgrinenvyfearpigá đùpukequestionshockshuaishysleepysmilehamarnehstupidsweatthumbdownunhappyuplookzan
soochof @2012/12/20 11:06 Email Homepage
hay wa di::::::::::::::
tran @2012/10/19 17:33
zan
Nhớ @2012/10/14 09:44 Email
Đúng là thời học sinh mà, ko biết sau này khi mình phải xa mái trường, bạn bè tạm biệt thời học sinh thì ko biết mình sẽ như thế nào nữa.
fg @2012/10/11 12:29
coolcoolcoolcoolcoolcoolcoolcool
fg @2012/10/11 12:28
grinpukepukepuke
co_pe_kemtuyet @2012/10/10 22:51
sao giong trong film"nhat qui nhi ma" wa ha`
ds @2012/10/10 15:51 Email Homepage
coolshuaiquestionhamarnehads
hhhh @2012/10/09 23:13
viết như bad, y chang phim
Phân trang 1/4 Trang đầu 1 2 3 4 Trang sau Trang cuối
Viết nhận xét
Tên gọi [Đăng ký]
Mật khẩu - Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web
Email
Mở HTML Mở UBB Mở hình vui Ẩn giấu Hãy nhớ
               
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot